Mê thất chap 124


Chap 124

Làn đạn nã vào cửa kinh chỗ lái xe , để lại không ít dấu vết , cửa kính cũng chưa có vỡ vụn nhưng nếu giáng một quyền thất mạnh cũng có thể bị võ ra .

–         Ngài muốn muốn tự mình đi ra hay để chúng tôi mời ngài đi ra !

Cho dù Lâm Hạo nghĩ rằng có thể kéo dài thời gian , hiện tại không tránh được miễn cưỡng , lòng tự trọng cao ngạo làm cho hắn chính mình mở cửa xe , rồi mới đem ta kéo ra đằng sau

Một gã nam tử lấy thương đặt lên trán Lâm Hạo , một mặt khác hướng tới ta hỏi:

–         Lính Chí Lúa tiên sinh, ngài không sao chứ ?

Ta ở đằng sau gật đầu , hắn cự nhiên đối với ta cực kì cung kính :

–         Mời ngài đi cùng chúng tôi !

–         Các ngươi là ai ?

Ta hỏi :

–         Chúng tôi tới đón ngài , mời ngài đi cùng chúng tôi , chủ nhân đang đợi ngài !

Nhìn thái độ của bọn họ , hơn phần nửa đúng như Lâm Hạo dự đoán, không thể bỏ qua có thể là Lâm Nam , nếu như là người khác sẽ tìm đến con tin có giá trị hơn. Bắt cóc ta không bằng bắt cóc Lâm Hạo , nhưng hiện tại hắn hiển nhiên chỉ hướng tới ta

Lâm Hạo không thèm để ý đến vết thương trên đầu , đem ta cả người ôm chặt :

–         Không được , trừ phi ta chết, bằng không, không ai có thể mang hắn đi !

Lâm Họa kiên định nói, ba gã hắc nhân nam tử nhăn mặt  liếc mắt một cái , lấy thương nói :

–         Chúng tôi không định làm tổi thương người , Lâm tiên sinh mong ngài nên thức thời một chút , đối với ngài chỉ có lợi mà thôi!

Tên đi đầu nói :

–         Không cần cùng hắn nói mấy chuyện hão huyền , hắn đang cố kéo dài thời gian , mau rời khỏi nơi này đi !

Khi đang nói  chuyện, Lâm Hạo đánh khửu tay đánh mạnh một quyền vào người tên hắc y , chỉ nghe thấy hắn kếu lên vài tiếng , đồng thời nhấc chân quét qua sườn hắn. Hắc ý luyện tập không phải là ít , đã trúng một quyền nhanh chóng lùi về phía sau , hai người bên cạnh cũng bị hắn ấn đầu, bị Lâm Hạo chế trụ rất nhanh hai người bị ăn vài lên đầu, , khả năng họ không bị thương thì đối với việc đả thương lại Lâm Hạo cũng vô dụng , có thể là do Lâm Nam giao phó, Lâm Hạo dù có quá đáng cũng vẫn là ca ca của hắn .

Mất tên hắc y không dám làm tổn hại đến tính mạng Lâm Hạo, hắn giống như không còn cảm giác đau đớn , liều mạng xông lên , trong lúc này lại càng khó phân biệt cao thấp .

Lâm Nam từng là người mà ta tín nhiệm , cũng là người làm cho ta tan nát trong một ngày , hiện tại ta không biết nên phản ứng thế nào, có lên gặp lại hắn…… Ta nhìn bên cạnh, mấy người vẫn đánh nhau…..Ta định xoay người bỏ chạy……

Hai người kia tiếp tực chế trụ Lâm Hạo , tên cầm đầu rời khỏi cuộc hỗn chiến chạy theo ta ,không hay vận động , cự nhiên phải chạy ,bất chưa đến mười mét đã bị hắn đuổi kịp bắt ta lại, mắt thấy chính mình bị đưa lên xe…..

–         Dừng lại, nếu không ta sẽ nổ súng !

Lâm Hạo đá ngã lăn một gã hắc ý , mặt khác đề phòng nhìn thương trong tay hắn

Tên cầm đầu kinh ngạc, trong một giây muốn đem ta ra khỏi xe …..

“!!!”

Sau một tiếng vang lên, áp lực trên lưng ta gần như không còn , ta nhìn lại, hắc y nam nhân  thân hình thoáng một cái, tựa vào xe, không gian tràn ngập mùi máu tươi nồng đạm , nhưng màu đen của quần áo làm cho ta vẫn không phát hiện ra huyết sắc.

Hai tên kia lập tức đỡ lấy hắn

–         Các ngươi mau dẫn hắn tới bệnh viện, bằng không hắn sẽ mất máu mà chết ! Người tuyệt đối ta không cho phép các người mang đi !

Lâm Hạo bị thương đi từng bước tiến lại gần .

Bọn họ mệnh lệnh cả Lâm Hạo có chút lưu tình ,Lâm Hạo cũng vì thế mà đối với hạ thủ của Lâm Nam có chút lưu tình, hắn  nhất định khong chút do dự nổ súng, hắn đã gọi điện thoại, cảnh vệ có thể xuất hiện bất cứ lúc nào!

Advertisements

phiên ngoại mê thất


<Mê thất phiên ngoại> vô trách nhiệm

nghỉ ngơi chính văn tí quay sang đọc ngoại văn để bớt căng thẳng nga các nàng ;;)

Tác giả: Điển Y

Biên tập :avata :)

Aoi seme

Trình trạng: 1 chap hoàn < chia làm hai phần>

Phần 1

phần 2

~~~~~ Hoàn ~~~~~

Mê thất chap 123


Chap123

Lâm hạo  như thất thần không có phản ứng gì, nhưng ta cũng cẩn thận không dám nhìn hắn, không biết hắn đang tính toán gì

Hiệp Tề thấy thời gian cùng đã đủ,không còn vieejc gì quan trọng , hắn nói :

–         Trí Lúa hôm này ngươi mệt mỏi rồi, chuyện hiểu lầm vừa rồi thật ngược ngùng a, không bằng ngươi cùng Lâm Hạo nên về trước a!

Lâm Hạo thấp giọng :

–         Không được , ta còn chưa chào hỏi bá phụ bá mẫu nữa !

Thuận tiện quay lại nhìn đám người , bọn họ đang khiêu vũ ở giữ phòng , khúc nhạc nhẹ nhàng, nhu tình, bá mẫu hiệp Tề nhẹ nhàng nghiêng đầu về phía bá phụ , xem ra họ tình cảm rất dịu dàng thắm thiết

–         Ta sẽ nói chuyện với bọn họ, nhìn xem , họ nhất thời  không thể dừng lại được, thôi các ngươi mau đi đi !

Hiệp Tề cười trừ, hất tay

Lâm Hạo vẫn do dự nói :

–         Được rồi vậy chúng ta đi trước !

Nói xong chúng ta liền đi ra ngoài , nơi này ánh đèn hạ xuống , cho nên mọi người cũng không có mấy chú ý đến ta , Lâm Nam cũng đứng  lến theo , nhưng có người ngăn lại

Lâm Lan hiếu kì nói :

–         Thúc thúc ngươi đi đâu vậy , ngươi sao lại không đem theo bằng hữu hay tình nhân đến, có cần ta giúp đi tìm một mỹ nữ không ? Tuy rằng ngươi có điểm hơi già !

Lâm Nam cũng đã trên dưới ba mươi , lào sao có thể nói là già tiếp

–         Không phải, ta ngồi đây một lát ,chờ cho bài hát này kết thúc sẽ có người đến đón !

Lâm Nam nói

Thấy hắn có vẻ không vui khi thấy chúng ta đi cùng nhau , Hiệp Tề cũng không có nói gì

Ta nhìn Lâm Nam , không lẽ hắn định buông tha ta sao ?Nhìn không rõ mặt của Lâm Nam , chỉ nhìn thấy hắn con ngươi thâm trầm nhìn tới , Lâm hạo đã kéo ta ra ngoài rồi .

Xem đã chờ sẽ ở bên ngoài rồi , lái xe nhìn thấy chúng ta hiểu ý, lập tức mở hiểu ý mở cửa xe

Lâm Hạo rút di động ra bấm số , một lúc lâu không thấy có tiếng trả lời . Nhăn mặt , Lâm Hạo ấn di động lần nữa, lần này là một dãy số khác :

–         Uy Lâm Đạt thay ta gọi cảnh vệ kêu bọn họ đến đón ta trên đường từ nhà Hiệp Tề về đến Lâm Trạch , càng nhanh càng tốt,…..Ân , ta không gọi điện được cho Lý Bảo An , ngươi làm nhanh lên !

Tuy không cố ý làm phát ra âm thanh , Lâm Hạo đặt tay trên đùi vô thức hoạt động .

–         Nhanh lên tiến thẳng ra đại lộ !

Lâm Hạo nói :

Lái xe đáp :

–         Là lâm tiên sinh !

Hiện tại bất quá chỉ hơn chín giờ ba mươi , bên ngoài đèn đuốc rã rời , bốn mươi phút đi xe không phải là xa, Lâm Hạo giống như có gì đó không an tâm , càng lúc càng khẩn trương , ngay cả việc vừa rồi ta có ý định chạy trốn cũng không có chỉ trích, cũng không phải hắn chờ về đến nhà rồi xử lý, mà có cái gì đó làm cho Lâm Hạo trong lòng không yên,có chuyện gì đó đã xảy ra ……

Ta nghĩ đại khái liên quan đến Lâm Nam, nhưng Lâm Nam đã bị Lâm Lan và Hiệp Tề giữ lại biệt thự .

Còn mấy đoạn đường núi nữa là về đến Lâm trạch , rời xa khu biệt thự huyên náo , ngươi ở đây rất ít ,bỗng nhiên nhìn vào gương chiếu hậu, có hai chiếc xe xuất hiện. Đúng lúc đó Lâm Hạo kêu lớn cẩn thận , lúc đó một trong hai chiếc xe tăng tốc , cắt ngang  xe chúng ta , đường núi này không nhỏ , nhưng so với đường lớn còn kém xa, lái xe dừng lại ….

Lâm Hạo nhìn xoáy vào ta :

–         Qủa nhiên  vẫn là ta….. đoán đúng ….!

Cửa kính thủy tinh , một phen phát quang , có vài tên hắc y nam tử đứng ở ngoài

–         Đây là kính chống đạn , có thể chống đỡ trong chốc lát , nếu ngươi muốn mở cửa ra ngoài , bất quá ta cũng sẽ đồng ý !

Lâm Hạo nói

–         Bến ngoài có người ………. Bắt cóc?

Ta gian nan nói :

Lâm Hạo cười lạnh :

–         Hơn phần nửa là người của Lâm Nam

Mê thất chap 122


Chap122

Ta ngồi trong góc tối, Lâm Hạo ngồi ngăn cách giữa ta và Lâm Nam

 

–         Khoảng một tiếng nữa chúng ta sẽ khởi hành !

 

Lâm Hạo nhìn đồng hồ

 

Lâm Nam ngồi cạnh , có vẻ khó chịu nói :

–         Cái gì ?

 

Lâm Hạo không thèm để ý tới hắn , trực tiếp quay mặt về phía ta nói :

 

–         Một lát nữa ngươi cùng ta đi gặp bá mẫu và bá phụ để nói lời cáo biệt !

 

Ta đang suy nghĩ cái gì kết quả đều bị Lâm Hạo nhìn thấy , đồng thời gật đầu, mờ mịt, cố nghiêng đầu nhìn Lâm Nam , nắm bắt được ánh nhìn chă chú của ta , Lâm Nam đối với ta có chút tươi cười , hình như có chút hàm ý trấn an

 

Lâm Hạo quay đầu lại ,lạnh lùng liếc Lâm Nam một cái rồi nói tiếp :

 

–         Từ giờ trở đi ngươi không thể rời khỏi tầm mắt của ta !

 

Thời gian nửa tiếng trôi qua , mọi người xung quanh ồn áo náo động bị ba người chúng ta ngăn lại , đã ra ngoài nhưng chúng ta cũng không có nói với nhau câu nào . Xung quanh chúng ta bầu không khí u ám , lặng lẽ vì vậy không có người nào dám lại gần

 

So với việc phải ở nơi này chịu sự lạnh nhạt, không bằng hắn có rất nhiều người hỏi thăm

 

Cuối cùng Lâm Hạo ra hiệu rằng chỉ còn mười đến mười lăm phút nữa ,  thì Lâm Lan đột nhiên tới , ngồi trên tay vịn của sô pha , hành vi thất lễ làm cho Lâm Hạo có chút khoong bằng lòng :

 

–         A Lan ! ngồi tử tế đi !

 

Lâm Lan nhún nhún vai thoải mái nói :

 

–         Câu nệ như vậy làm gì, ở đây đang vui vẻ a!

 

Lâm Hạo giờ không có tâm tình giáo huấn hắn , liền không nhìn tới cũng không đưa ra ý kiến gì , ánh đèn ở đại sảnh tối dần , lúc trước rất nhiều nam nhân bàn luận công việc ,còn cái nữ nhân bàn luận về quần áo và trang sức , bây giờ cả tất cả bắt đầu phối hợp với nhau bắt đầu khiêu vũ .

 

Hiệp Tề cũng cố gắng hít thởi, xem ra rất mệt

 

Hắn ngồi ở sô pha đối diện nói :

 

–         Nơi đó không thoái mái , lại đây ngồi !

 

Lâm Lan nói :

 

–         Không ta thích nơi này !

 

Rồi đem khửu tay đặt lên vai Lâm Nam

 

–         Biển , tại sao lại biến thành cái dạng này ? Thật dễ nhìn !< câu nè có ý trêu chọc a >

 

Ngữ khí nga ngớn

 

Lâm Lan coi Lâm Nam đồng dạng với mình nên mới ngả ngớn trêu tức , Lâm Nam nhẹ nhàng ly khai tay hắn , Hiệp Tề nói :

 

–         Đã lâu không gặp lại ! Hạ thủ lưu tình !

 

Tay Lâm Lan đã bị Lâm Nam nắm lấy , thoạt nhìn không có gì bất thường , nhưng Lâm Lan năm đầu ngón tay khẽ nhếch lên , cắn môi, bộ dạng cố nhịn đau

 

Lâm Nam buông lỏng tay Lâm Lan , nhìn Hiệp Tề nói :

 

–         Đã lâu rồi không gặp , nghe nói ngươi đã chiếu cố A Lúa không ít , cám ơn !

 

Hắn đột nhiên nói lời cảm tạ, Hiệp Tề đã nhận ra chuyện gì đó , im lặng không nói, ngồi uống rượu nghỉ ngơi. Lâm Lan bị đuối lý, nhưng không cam lòng , lại không thể làm gì, đầnh đưa tay ra ngồi đằng sau Hiệp Tề .

 

Hiệp tề đưa cánh tay hắn , ấn ấn vái cái , Lâm Lan kêu lên :

 

–         Ngươi làm cái gì vậy ? < ngộ a =))) >

 

Cố gắng rút tay về , nhưng Hiệp Tề vẫn như cũ đem tay hắn lại gần mình xoa nhẹ một lát mới buông .

 

–         Không có bị trật khớp là tốt rồi !

 

–         Nhiều chuyện!

 

Lâm Lan cầm lấy cái ly không tự rót cho mình một ly rượu nho .

Mê thất chap 120-121


Chap 120

Ta muốn ngăn tay Lâm Hạo  :

– Nơi này ….. Buông ra …..!

Trước mắt bao nhiều người , Lâm Hạo không hề kiêng nể gì !

Nhưng Lâm Hạo xoay tới đối diện với mặt ta , biểu hiện vô cùng đáng sợ ,ta nuốt nước miếng và mấy thứ muốn nói , Lâm Hạo , cho dù  là ở nơi này , cũng không thể cam đoan hắn không gây ra chuyện gì

Lâm Nam mở miệng :
– Ca ca tính tình vẫn quậy phá như thế a!

Lâm Hạo hừm một tiếng rồi nói :

– Không phải! Ta chỉ đơn giản muốn kết thân với hắn hơn thôi !

-Cho nên ca ca mới tìm mọi cách phá hỏng chuyện của ta !

Lâm Nam nói chen vào

-Ý ngươi là gì ?

-Ca ca chính mình đã có thể hiểu được a !

Mọi người xung quanh nhìn vào hai huynh đệ họ , căn bản chỉ là tươi cười  trao đổi gặp lại nhau mà thôi . Ta ngồi ở giữa họ hồi lâu mồ hôi túa ra , nhìn Lâm Nam  cũng có lộ ra một chút phẫn nộ , lúc ấy vứt bỏ mọi tâm tư , trong đầu chợt nảy ra một ý định :

– Ta muốn đi tolet !

Ta nói

Lâm Hạo và Lâm Nam cùng một lúc quay lại nhìn ta , ta nhìn Lâm Hạo, tay hắn vẫn nắm chặt lấy tay ta không bỏ.

-Ta đi cùng ngươi, ngươi không biết đường a!

-Ta cũng đi !

Lâm Nam cũng đứng lên nói

Nước lạnh tạt vào mặt, ta đứng ở bồn rửa tay , không muốn đi ra ngoài , ta biết bọn họ nhất định đang đứng chờ ở ngoài, trong đầu muốn tranh vô số ánh mắt, truy cứu khi thường nhìn ta , ta quay đầu nhìn ra cửa sổ …..

Ngoài cửa sổ  !

Tiến tới phía trước , cửa này có thể  đẩy ra, bên ngoài một mảnh hắc ắm, khoa chân múa tay một lúc, miến cưỡng cởi áo khoác , ta đưa thân mình ra ngoài dò xét

Trong lòng có chút hưng phấn, hiện tại có thể ra ngoài mà không bị ánh mắt của mọi người dò xét , có lẽ cứ như vậy thuận lợi rời đi

Ta cố gắng phân biệt phương hướng

Ánh sáng trước mắt có thể là cửa chính , hiện tại ta đi tới nơi đó để ra ngoài sẽ có  rất nhiều người chú ý , ta thật cẩn thận ly khai mọi người…

-Uy ngươi đi đâu vậy ?

Một thanh âm nữ tính , đưa ưng về phía ánh sáng, diện mạo nàng có gì đó , là nàng đang hút thuốc , ta nghĩ nó không hợp với nữ nhân thứ đó chỉ hợp với nam nhân a

Nàng thong thả tới gần ta ,một cái đầu quăn rối lung tung ,là vị tiểu thư họ Lăng bị Lâm Hạo cự tuyệt !

A, ta nhận ra ngươi rồi , ngươi ở cùng chỗ với A Hạo !

Đưa điếu thuốc lên nàng hắt nhẹ váy

Ta thật sự không có thờ gian cùng nàng nói chuyện :

-Thực xin lỗi , ta còn có việc!

-Ha ha , ngươi chạy đi đâu , muốn ta la lên a? Rất nhanh sẽ có người tới đây , nới này là khu lưng chừng núi , không có xe ngươi rất nhanh sẽ có người bắt được ngươi !

Đôi mắt mĩ lệ trong đêm phát sáng một tà ác

-Ngươi….!

Cố nhịn xuống, tránh bị Lâm Hạo phát hiện

Nàng tựa vào tường tà tà nhìn ta ……..

Chap 121

Thấy ta thanh âm có chút hạ thấp :

-Lăng tiểu thư , ta biết ngươi thích Lâm Hạo ,ngươi làm ơn buông tha cho ta , đối với ngươi không phải việc xấu , thờ gian không còn nhiều, coi như không phát hiện ra ta đi !

-…… ngươi tựa hồ không muốn nghe ta nói sao, cho dù ta không la lên , ngươi cũng sẽ không đi được xa , không có xe rất nhanh ngươi sẽ bị đuổi  theo !

Nàng nói từ từ nhìn đến hướng cửa lớn

‘’…………’’ Ta  cắn răng chửa bị đi ra ngoài

-Chi bằng để ta lái xe đưa ngươi đi !

Nàng bỗng nhiên nói :

A? Ta kinh ngạc nhìn nàng , nàng mỉm cười :

-Ta nhìn thấy rất rõ, ta  không có khả năng ở cùng một chỗ với Lâm Hạo , hắn trong mắt làm gì có ta , cho nên ……

Cho nên cái gì ?

Nàng nắm lấy ta hô lớn :

-Có ai không , có ai không !

Giọng nữ cao vút , ở xa xa nhanh chóng chạy tới , ta kinh hãi cố gắng đẩy nàng ra , nhưng nàng vừa kêu gào vừa bán riết lấy ta……. Ta rất muốn động thủ đánh nàng , nhưng chưa kịp…… thì vài tên cảnh vệ đã vây quanh ta , nghe thấy bên ngoài có động tĩnh ,khách nhân hiếu kì bên trong đều đi ra ngoài, trong đó có Hiệp Tề …… Lâm Hạo cùng Lâm Nam…….

Ta cùng nàng giằng co, nàng xinh đẹp choàng áo qua vai , đầu tóc có chút rối loạn , hơn nữa vừa mới bỏ tay khỏi cổ tay nàng , người khác nhìn vào , ta chẳng khác gì đăng đồ tử < ko hiểu từ này >”< tạm coi là đồ tồi>………..

Hiệp Tề đằng lại gần :

-Hiểu lầm hiểu lầm !

Cảnh vệ vừa thấy chủ nhân ra mặt, liền buông lỏng tay ta , ta bị giật ra sau có chút đau đớn , không nghĩ nữ nhân kia hội có thế thuận thế giúp ta phi tang , kết quả nàng nói :

-Thực xin lỗi , ta đang hít thở không khí, vị tiên sinh này đột nhiên xuất hiện ở phía sau ta , có chút kinh hãi liền la lên , trong bóng tối ta nhìn không rõ gương mặt, sau khi cảnh vệ đi tới , ta mới biết nguyên lai là bằng hữu của A Hạo ………..!

Nàng mở miệng hướng tới Hiệp Tề giải thích , Hiệp Tề nhìn tà rồi quay lại nhìn nàng , lộ ra chút tưới cười :

-Có chút hiểu lầm, Lăng tiểu thư vào trong nghỉ ngơi một chút, Chí Lúa cùng vậy !

Rồi  mới hướng tới phía cảnh vệ nói

Hiệp Tề nhỏ giọng hỏi ta :

-Không có chuyện gì chứ ?

Ta nhẹ lắc đầu :

-Không…. có việc gì !

Hiệp Tề không biết là ta chạy ra đây , hắn mang chút nghi hoặc hỏi :

Lâm Hạo không đi cùng ngươi sao ?

-Hít thở……!

Ta thanh âm có chút buồn giải thích, cũng may Hiệp Tề không có suy nghĩ nhiều

Lâm Hạo tà tà đứng ở cửa chờ ta đi tới , hẳn là người đi wc lâu như vậy mà không có ra , đã xảy ra chuyện gì , quả thực không cần nhìn cũng có thể đoán được . Lâm Nam cười trừ lại gần , bị Lâm Hạo giơ tay ngăn cản .

-Ngượng ngùng cái gì ? Chúng ta đi thôi

Lăng tiểu thư quay đầu cười nói với ta

Ta không muốn đối mặt với nữ nhân này , mắng cái gì, cũng không thể cùng nàng sóng vai . Lúc ta đi qua phía Lâm Hạo , hắn liền hung hăng trừng mắt liếc ta một cái

-Thực xin lỗi ! Hại ngươi bị hiểu lầm !

Lăng tiểu thư thản nhiên nói , hất nhẹ khoen tai của mình

-Ngươi thật là một nữ nhân thông minh …… Cám ơn đã giúp bằng hữu của ta, sau này có việc ta sẽ trả lại cho ngươi !

Lâm Hạo nói

-Ta sẽ ghi nhớ !

Chớp mắt , nàng cười đi vào bên trong

Nữ nhân này….. Đem ta làm trò khôi hài, giả vờ có ích , nghĩ  đến hội tất cả chỉ vì Lâm Hạo mà mặc kệ dự định của ta , là ta đã sai lầm,nghĩ nàng có thể vì tình yêu trước mắt mà mặc kệ mọi thứ, nhưng như vậy, cũng không có mấy kết quả a? Sự thật nàng rất lý trí

Mới lúc nãy nàng ở trong bóng tối hút thuốc , biểu tỉnh có chút ảm đạm nhưng so với việc thản nhiên tươi cười có chút gì đó chân thật hơn ….Thái độ của Lâm Hạo đối với nàng , cho dù ta không hiểu cũng có chút gì đó hơi quá …….

-Ta đã bảo ngươi không được đi lung tung rồi a!

Lâm Hạo kéo ta , tay bình thản lấy một ly hồng rượu trên thảm cầu thang gỗ, nhìn ta trở lại vị trí cũ , Nơi đó có vẻ ít người, cho du chúng ta đã đi được một lát cũng không có ai tới ngồi.

Lâm Nam muốn nói gì đó , nhưng lại ngại Lâm Hạo , ngại có thể xảy ra chuyện ở đây , giống như Lâm Hạo vẫn cố nhẫn lại .

ta bận cả buổi sáng giờ mới có quà cho mọi ngươi a

cái nè tặng cho các nàng ta sẽ cố gắng tính thần hủ nữ của mình đê phụ vụ các nàng a =))

Mê thất chap 119


Chap 119

 

–         Quan hệ của chúng ta là như thế nào ?

 

Ta nhìn mọi thứ náo nhiệt, ta như chỉ có một mình tĩnh mịnh

 

“a” Đầu ngón tay niết mạnh

 

–         Chỉ cần chúng ta là một đôi là được rồi, ngươi đừng có chọc tức ta !

 

Lâm Hạo nhìn ta nói

 

–         Ngươi nhất định phải đem ta tới nơi này , biến ta thành như vậy sao ? Ngươi sao không an phận?

 

-…….. Ta không tự nguyện a, ta không hợp với nơi này !

 

Ta nói

 

Tay bị Lâm Hạo xoay trụ , cả thân mình phản xạ hơi hơi hướng dựa vào hắn

 

Cửa một trận huyên náo , như có người  nào đó đến . Lâm Hạo không thèm nhìn tới ,nhưng Hiệp Tề thân mật cười đem người kia dẫn người kia lại gần chúng ta:

 

–         Xem ai đến này, Đã lâu không gặp A Nam~ !

 

Ta cùng lâm hạo kinh ngạc quay lại  nhìn , ở phía sau phu nhân xinh đẹp rõ ràng là — Lâm Nam!

 

–         A Hạo ngươi thật sự đem cho ta bất ngờ lớn a !

 

Lâm Hạo dương như chưa bỏ qua sự hiểu lầm , ngược lại lập tức điều chỉnh biểu tình , tươi cười:

–         Hẳn là !

 

Lâm Nam ôn nhu hôn lên hai má nàng , sau đó lên môi:

 

–         Bá mẫu sinh nhật khoái hoạt, bá phụ đâu a ?

 

–         Hắn a bị ngươi ta vậy quay, có muốn cũng không có biện pháp từ chối !

 

Lâm Nam tao nhã cười :

 

–         Ca ca , vẫn khỏe chứ?!

 

–         Vẫn tốt!

 

 

Lâm Hạo thản nhiên nói

 

–         Ngươi đó, nghe nói ở Mỹ Quốc làm ăn rất tốt a?!

 

–         Đúng vậy,rất tốt và ổn định, như vậy mới có thể đên đây chúc thọ Hiệp bá mẫu, A Lúa nhìn thấy người ở đây thật cao hứng !

 

Lâm Nam cười nói

 

Lâm Hạo di động thân mình che trước mặt ta :

 

–         Hắn nhìn thấy ngươi cũng đâu có vui mừng đến vậy !

 

Mọi người chúng quanh dạt dào hứng thú , nhìn chúng ta đáng giá , Hiệp bá mẫu sâu sắc đã phát hiện ra Lâm Nam cùng Lâm Hạo bên ngoài có vẻ bình tĩnh nhưng bên trong ngấm ngầm đấu đá với nhau “

 

–         A Nam , đã lâu không thấy ngươi  trở lại, ta cùng ngươi đi gặp đi gặp bá phụ.  Hắn rất nhớ ngươi !

 

-Đúng rồi, chúng ta đi thôi, ta sẽ dẫn ngươi qua đó !

 

Hiệp Tề đứng bên cạnh đã hiểu, liền nói theo

 

–         Ta qua chỗ bá phụ trước, ca ca lát nứa chúng ta sẽ gặp lại , cùng nhau nói chuyện !

 

Lâm Nam nói xong liên quay người, đi đến gần bến đám người kia’

 

Đã không còn là Lâm Nam , mọi người chung quanh bu lại hắn, Lâm Hạo tránh nói chuyện của mình và Lâm Nam với người khác :

 

–         Một lát nữa chúng ta sẽ rời đi !

 

Ta không muốn gặp lại Lâm Nam , hít một hơi thật sâu lấy lại tinh thần, tất cả chỉ là ngoài ý muốn, chỉ sợ  Lâm hạo ở ngoài cũng đã tính kế , lúc đầu gặp lại Lâm Hạo nhất thời ngạc nhiên làm cho ta có chút yên lòng

 

Lâm Nam đang đi đến chỗ chúng ta , quả nhiên vừa rồi chỉ là đơn giản đón tiếp mà thôi

 

–         Ngươi muốn gì, vì sao lại đây ?

 

Lâm Hạo hỏi

 

Lâm Nam mỉm cười nói ;

 

-Nhất thời chưa nghĩ ra, bất quá ,nếu không do dự ta đã đến đây sớm hơn rồi , chỉ sợ lúc đó ca ca sẽ không đến, huống chi bây giờ còn mang theo hắn!

Mê thất chap 118


Chap 118

Thấy ta cui đầu Hiệp Tề liền nói :

– Ngươi có muốn uống gì không ?

– Không cám ơn !

Ta cố găng che đậy việc tư ti, nới cám ơn có chút không tự nhiên

Hiệp Tề giật mình :

– Nga ! Đúng rồi ngươi không uống được rượu, dùng tạm nước trái cây hay nước quả đi nga !

Không thể tiếp từ chối ta nói :

– Gì cũng được!

Hiệp tề tiến lại gần bồi bàn cầm lấy một cái ly có chát lỏng màu lục nhạt, tay trái ta đón lấy cái ly,ta còn lại bị Lâm Hạo nắm lấy có cảm giác rất quái dị, ta đang định mở miệng thì Hiệp tề xen ngang:

-Lâm lão bản muốn uống gì ?

 

La romanee_conti!

Lâm Hạo chậm rãi phun ra một đống, chú ý tới tay cầm ly của ta, tay liền có điểm buông lỏng

Hiệp Tề cười khổ quay sang hướng bồi bàn:

– A Lai, lấy bình La romanee_conti cho Lâm tiên sinh !

– Tiểu Tề sao có thể đắc tội với Lâm lão bản như vậy!

Mẫu thân hắn ánh mắt tính tế có ý trách móc hắn

– Ta cũng đâu có muốn  như  vậy a, vừa mua được cùng chưa có dung qua a!!

Hiệp Tề vẻ mặt đau lòng thì thầm !!

Lâm Hạo cười trừ ;

– Không sao, hắn giúp ta cũng không ít, bá mẫu không cần phải đau lòng !

Có chút vui đùa

Mẫu thân Hiệp Tề ha ha cười nói ;

-Tiểu Lâm đừng giễu cợt bá mẫu, ta coi ngươi như nhi tử của mình!

– Là là!

Lầm Hạo cười trù , tỏ vẻ nhận hảo ý này

Ta không hiểu , vẻ mặt ta thết nhỏ giọng hỏi Hiệp Tề:

-La romanee_conti là cái gì

– Đoa là rượu nho ,thơm ngọt nồng đậm, thâm chi khi đã buông chén rất lâu rồi , hương khí cũng chưa có tiêu tan , quả thật là tinh xảo my vị , đúng là kỳ tích…..Hơn nữa bình kia cũng đã hơn một niên kỷ!

– Có chuyện gì vậy ?

Lâm hạo nghi hoặc nhìn ta :

– Không không có chuyện gì , chỉ là Hiệp Tề có chút đau lòng !

– Ha ha hắn mới từ thương hội đấu giá đem về, nhìn hắn như vậy chắc chắc còn chứa có dùng qua, rõ ràng llaf hắn đang tìm cảnh để giảm bớt tâm tình.

 

Lâm Hạo ngồi trên sô pha do dự nhìn bốn phía , không biết có phải đang muốn đi tới chỗ mấy nữ nhân hay không, nhẹ nhàng nhếch miệng, Xem ra lời mời đã có tác dụng:

– A Hạo đêm nay có thể làm bạn nhảy với ta không?

Lậm Hạo chỉ vào ta nói :

– Hắn chưa quen nơi này, ta ở đây giúp hắn, Lăng tiểu thư nhật định sẽ tình được bạn nhảy thích hợp hơn ta !

Uyển chuyển cự tuyệt, làm cho nàng chớp chớp lông mi, đối với nàng ưng hô vô cùng thân thiết, nhưng Lâm Hạo đối với nàng có chút lãnh đạm. Mà chung quanh nàng bắt đầu nổi lên tiếng khe khẽ nói nhỏ, còn có người che miệng cười nhỏ

 

– hừm!

Nữ nhân đó cuối ùng oán giận rời đi !

Trong lòng có điểm kỳ quái mà không nói được…. Không lẽ vì nhìn thấy nữ nhân kia đau lòng sao ? Cũng vì sợ vẻ lạnh lùng của Lâm Hạo sao ? Ta suy nghĩ không được bao lâu, Lâm Hạo liền mở miệng :

-Không nên rời khỏi ta biết chưa ?

– Đã hiểu không cần ngươi nhắc !

Nhìn tay ta đang bị hắn năm

Lâm Hạo buông chén rượu khỏi tay:

– Ta cho ngươi biết , ở đây rất nhiều người muốn gấy bất lợi cho ta!

– Biết nữ nhân vừa rồi oán hận không thể giết được ta!

ta trả lời

– không chỉ có vậy , nới này có rất nhiều loại người hắc đạo< xã hội đen hay cái gì đó không tốt đẹp cho lắm ;)> bạnh đạo < ngược lại a;)> địch nhân , bằng hữu cũng có …. Gần đây ta ta gây chuyện với không ít nguwoif, đắc tội với không ít người, ngươi có hiểu không ?

Lâm hạo nắm tay ta vuốt ve !

– Vậy ngươi đưa ta tới đây làm gì?

-… Không lẽ ngươi muốn công khai quan hệ của chúng ta sao !

Bàn tay bị Lâm Hạo nắm, hắn dùng móng ta miết lên .

 

Previous Older Entries Next Newer Entries