Mê thất chap102


Chap 102

 

Tranh minh họa thêm vô cho phong phú ( không phải của mê thất a)

Đưa tay che mặt, ta thề ta lúc ấy không hề có muốn chết, chianh là trong đầu trống rống. Nếu ta thật sự có dũng khí tự sát, thì hơn mười năm trước ta đã chết, ta chỉ là một con người hèn mọn, có nguyện vọng hèn mọn, sống mới là điều trọng yếu……

Trong lòng cho dù đã rõ ràng, cố sống cho cuộc đời vui vẻ, nhưng so với chết còn gian nan hơn !Ta vẫn nghĩ không muốn huỷ hoại một sinh linh mà chết đi.

Thời điểm kiểm tra, HiệpTề nói cơ thể ta không có gì đáng lo, bất quá  tinh thần có chút vấn đề, nói Lâm Hạo không cần phải kính thích ta.

Lâm Hạo nhăn lông mi, hắn gần đây rất ít thưwjng ta, bất quá chỉ là do cơ thể này, đối với ta đã là một loại kích thích. Ta đã muốn nhưng không thể ,vì Lâm Nam vượt qua lực lượng của nó.

Đối với t là một loại “ Tự sát” không thành văn, Lâm Hạo vẫn rõ, cảm giác  ta muốn níu giữ đứa nhỏ của Lâm Nam, việt tự sát chỉ là ngoài ý muốn ! Hắn tựa hồ nghĩ rằng ta có “ Tình thương của người mẹ “ nữ nhân,vì đứa nhỏ chết cũng muốn sống, nay thự buốn cười, không nói đến việc ta tự sát, ta dù có thương cảm đứa nhỏ , cũng vì đó là một sinh mệnh, bởi vì Lâm Nam để ý ta chưa bao giờ coi mình là “ Mẫu thân “

Mà cá nhân ta , sẽ có cảm xúc ích kỉ, phá hỏng đứa nhỏ, ta mới biết mình đã tự đánh giá quá cao năng lực của bản thân, nghĩ đến không chỉ một lần, nếu làm thêm một lần nữa chắc sẽ không có vấn đề ….. Ta bắt đầu muốn bỏ đứa nhỏ này, nưng lại không thể hạ quyết tâm…….

Nhất thời tong đầu nổi lên khúc mắc, sau đó ta khôi phục lại sự thanh tỉnh. Lặp đi lặp lại như vậy, làm cho sắc mặt ta tái nhợt, hai mắt vô thần.

Lâm Hạo nhíu mày càng lúc càng dài, cuối cùng phân phó ta, hắn nghie Hiệp Tề trong lời nói không kích thích ta. Nhưng có như vậy cũng không được, ta nhất thời cúi đầu là có thể thấy thân thể này, thậm chí không cúi đầu cũng có thể cảm thấy được thân thể đang biết hoá.

Ban đêm, ta vô tình nhìn vào gương, chính mình doạ mình đến thét chói tai, Lâm Hạo từ phòng bên cạnh vọt đến , đem ta vào bệnh viện của Hiệp Tề

Hắn hoài nghi ta bị phát điên. Ta biết chính mình vẫn bình thường, chì là do khồng thể chịu đượng được hình ảnh của chính mình. Nhưng chờ cho bụng khôi phục , cũng phải qua vài năm, ta sẽ lặp lại ám ảnh của chính mình, quên mắt ta đã sinh ra đứa nhỏ, qua trong cuộc sống của chính mình………

Bọn họ sẽ không biết, nhìn vào gương tựa như chính mình giống như biến dị, không một nam nhân nào nhìn thấy chính mình đột nhiên biến thành như vậy mà vẫn tự nhiên.

Ở trong bệnh viện , bôưn phía tuy rằng đang mở rộng , nhưng so với Lâm gia đã kín hơn rất nhiều. Gặp ta thân sắc giật mình, Hiệp Tề không cho người khác tiếp cận ta, mình hắn kiểm tra cho ta từng chút.

Đối với ta được hắn chăm sóc thật cảm kích , làm ta cười cười, Lâm Hạo ở sô pha ngủ chiếu cố ta một đêm, hắn sắc mặt cũng không tốt, như bị ta làm cho suy nhược.

Hiệp Tề nói muốn kêu bác sĩ kkhoa thần kinh đến, ta lắc đầu ngay, ta không thích ánh mắt lạnh như băng của bọn họ, cũng như lạnh đạm phân tích nội tâm người khác qua ngôn ngữ.

Những cả Hiệp Tề cùng Lâm Hạo đều nhất chí ta nên đến khoa thần kinh. Cuối cùng , Hiệp Têf đưa ra ý kiến , hắn cũng học quá môn tâm lý học, ta cùng hắn nói chuuyện trước , nếu không có cải thiện gì nhất định phải mời bác sĩ khoa thần kkinh . Hơn nữa hắn  hắn hội sẽ giữ bí mật,ngay cả Lâm Hạo cũng sẽ không nói lộ ra.

Cuối cùng ta đành hảo hảo đồng ý,Hiệp Tề nói chuyện  đều dùng ngữ ôn nhu , cũng không có biểu lộ gì khinh bỉ hoặc là đồng tình ý tứ hàm chứa cảm xúc, cùng hằn nói chuyện thực nhẹ nhàng, bất tri bất giác ta liền đem chuyện của mình thổ lộ .

Hiệp Tề mỉm cười, rất nhanh mượn kéo thay ta cắt tóc, rồi mới để Lâm Hạo mang ta về.

Lâm Hạo nhìn ta khoan khoái , nhẹ nhàng tó ngắn như không có gì xảy ra, cũng thực tín nhiệm Hiệp Tề,   liền trực tiếp đem ta trở về, Sau đó Hiệp Tề kiến nghị ,trong nhà tốt nhất không cần để gương, Lâm Hạo nghe xong lập tức sai người đen gương bỏ đi.

Cơ hồ nhìn vào, Hiệp Tề đã là người của Lâm  gia , có đôi khi chúng ta nói chuyện mấy câu, đôi khi lại yên lặng, nhìn ra ngoài xe mây trời, Hiệp Tề  thực là một con nguời nhân đạo, nếu hắn là bác sĩ tâm ly cũng sẽ rất xuất sắc.

Khi tinh thần của ta bắt đầu uể oải, Hiệp Tề sẽ thoả đáng nói cười, nói có thể khiến người đối diện không để ý…. Nhất thời làm mất đi sự chú ý của ta

Lúc đầu tinh thân ta hảo hảo chuyển biến, Lâm Hạo tâm tình cũng không sai sót, sau đó hơm muơiừ ngày Hiệp Tề đều đến , hắn mà bắt đầu biểu hiện đã rất xuất sắc, Nhưng Hiệp Tề thấy hắn như vậy, cũng khoong kiêng dè ân cần làm theo, sau lưng không biết hắn nói gì, Lâm Hạo cũng không có ngăn cản…..

Ta tò mò hỏi Hiệp Tề, hắn trêu ghẹo nói :

Ta nói hắn lòng dạ thật hẹp hòi… Yên tâm, ta dù thế nào cũng sẽ không tiết lộ bí mật của ngươi

Cũng không bết thật sự hay giả dối ! Đối với người trên mặt ta vẫn là hồng đỏ, gặp qua Hiệp Tề đối với ta giống như người quân tử.

Advertisements

5 phản hồi (+add yours?)

  1. Nekowatari
    Th11 30, 2010 @ 13:01:39

    đố mọi ng chap sau chuyện gì sẽ xảy ra ( fu fu …)

  2. Nekowatari
    Th12 01, 2010 @ 11:04:11

    sorry mấy hỏng chap nè đăng hơi muộn nha ( thành thật xin lỗi )

  3. raichan862
    Th12 02, 2010 @ 16:52:39

    Không sao đâu bạn bên tớ tớ còn cho rơi hơn một tuần cơ mà 😀 ( thế mà không bị chọi dép đấy) tiếp theo là phần dự đoán: Anh Nam đến hay là anh Hạo ghen đây hoặc là bạn thụ sinh con? Vậy đứa trẻ là con trai hay gái? Anh Hiệp Tề có tình cảm với em thụ?

  4. Nekowatari
    Th12 05, 2010 @ 19:36:29

    xin lỗi nha neko ốm nặng wa hiện tại không thể phục vụ mọi ng chịu khó đợi ít hôm nha

  5. Nekowatari
    Th12 12, 2010 @ 14:08:04

    Tiểu hoan lạc sẽ edit mấy cháp mê thất cho neko nên mọi ng ghe qua đây coi nha

    http://vn.360plus.yahoo.com/tieu_lien_nhi_kun/article?new=1&mid=45

%d bloggers like this: